"Gối ôm đây á? Sao lại có cả ảnh tôi thế này? Dài quá đáng rồi đấy?"
Lâm Nhàn nhận lấy, nhìn món quà kỳ quặc này, chẳng hiểu trong đầu Bối Bối nghĩ cái gì nữa.
Chiếc gối ôm dài hơn một mét bảy, cả hai mặt trước sau đều in ảnh toàn thân của Lâm Nhàn, thoạt nhìn... trông khá rợn người.
"Bối Bối bảo chú cứ hay lôi cô Hồ sang đó, chắc chắn là vì quá cô đơn, nên mới làm cho chú một chiếc gối ôm để chú ôm đi ngủ đấy."
Nhân viên chương trình cũng bụm miệng cười: "Cháu đoán là để chú hết cớ làm phiền cô Hồ đấy!"
"Cậu cười cái gì? Cẩn thận tôi kiện cậu tội vu khống đấy nhé!"
Lâm Nhàn hơi cạn lời: "Không ngờ con bé Bối Bối này cũng lắm trò phết."
"Tấm lòng của trẻ con, chú cứ nhận đi ạ, cháu phải về đây."
Nhân viên cười lắc đầu, lên xe rời đi.
"Cái thứ này mà vứt trên giường, nửa đêm tỉnh dậy chắc dọa mình chết khiếp mất!"
Lâm Nhàn nhìn chính mình in trên gối, cảm thấy sượng trân không tả nổi.
"Rõ ràng mình đẹp trai ngời ngời thế này, sao nhìn ảnh lại thấy sai sai thế nhỉ?"
Lâm Nhàn định vứt đi, nhưng ném mặt mình vào thùng rác thì cũng dở, thế là hắn dứt khoát nhét luôn vào xe: "Cùng lắm thì làm đệm tựa lưng vậy!"
Còn chưa kịp bước vào nhà, hắn đã thấy Đại Hoàng kéo Thần Thần chạy ra cửa.
"Bố ơi, nấu gì cho con ăn đi, con hơi đói rồi!"
Thần Thần gào lên một tiếng rồi chạy tót ra ngoài thôn.
"Về ngay đi, lát nữa bố con mình phải ra ngoài đấy!"
Lâm Nhàn gân cổ lên gào, rồi quay người lắc lư đi vào nhà, miệng còn nghêu ngao hát một giai điệu lạc tông.
Món quà này biết nói sao nhỉ, nghe thì ấm áp, mà nhìn thì âm u, nửa đêm mà tỉnh dậy... chắc sợ vãi linh hồn!
Chủ yếu là tổ chương trình làm có tâm quá, in rõ nét thế kia, tỉ lệ lại chuẩn 1:1, thoạt nhìn cứ y như người thật vậy!
Thần Thần vẫn là cô bé tinh nghịch ấy, ở trong thôn vẫn là đứa năng động nhất. Chứ Đại Hoàng mà lên Kinh Thành thì chắc quéo chân không dám bước luôn.
Tại phòng livestream số một.
Nhân viên đưa một chiếc hộp nhỏ được gói ghém tinh xảo cho Kim Phú Xuyên: "Đây là món quà bé Đồng Đồng tặng cho anh ạ."
"Gì thế này?"
Kim Phú Xuyên hơi tò mò bóc lớp giấy gói, bên trong là một chiếc gạt tàn thuốc bằng sứ được chế tác rất tinh xảo.
Chiếc gạt tàn có nền màu xanh lam đậm, bên trên vẽ tay những hình ngôi sao và mặt trăng nhỏ nhắn ngộ nghĩnh, viền xung quanh còn được mạ một vòng chỉ vàng, trông vừa mang nét trẻ thơ lại vừa không kém phần sang trọng.
"Con bé này... chu đáo thật."
Trên mặt Kim Phú Xuyên lộ ra nụ cười phức tạp, xen lẫn chút an ủi.
Hắn cúi đầu nhìn điếu thuốc đang kẹp giữa kẽ tay và tàn thuốc rơi vãi trên sàn nhà, chợt nhớ lại cảnh Đồng Đồng từng lặng lẽ lau tàn thuốc cho mình.
Nhà hắn không thiếu gạt tàn, chỉ là trước đây hắn rất ít khi hút thuốc ở phòng khách nên không bày ra mà thôi.
Thực ra Đồng Đồng rất tinh tế, chỉ là không giỏi thể hiện thôi, chứ cô bé đều để ý thấy hết đấy.【So với món quà của Bối Bối, quà của Đồng Đồng vẫn thiết thực và có tâm hơn nhiều, ha ha ha.】
【……】
"Bố ơi——"
Tiếng gọi lảnh lót của Bối Bối vọng xuống từ phòng ngủ tầng hai, kèm theo tiếng bước chân chạy bình bịch, cô bé lao xuống nhà như một viên đạn pháo.
"Bố ơi! Hanh Hanh buồn quá, con muốn tìm bạn cho nó, nhà mình nuôi thêm một chú chó, một chú mèo với mấy con gà mái nữa được không ạ?"
Bối Bối vừa vung vẩy cây gậy tiên nữ, vừa phát ra đủ thứ âm thanh ồn ào.
Lông mày Kim Phú Xuyên nhíu chặt lại: "Con tắt cái đồ chơi kia đi đã, ồn quá!"
Đang quen với mấy ngày yên tĩnh, đột nhiên bị làm ồn thế này khiến hai bên thái dương Kim Phú Xuyên giật liên hồi.
"Nhà mình có phải sở thú đâu mà nuôi lắm con thế, vừa bẩn vừa hôi lại còn rắc rối."
Tiền Hồng Lợi ngồi thẳng dậy trên sofa, cô chẳng muốn ngày nào cũng phải hầu hạ mấy con thú cưng đâu.
【Sướng quen rồi khổ không chịu được! Kim lão bản đã không thể chịu nổi đòn tấn công sóng âm của tiểu ma vương nhà mình nữa rồi!】
【Lúc Đồng Đồng ở đây thì ngoan ngoãn im lìm như người tàng hình, đột nhiên đổi thành Bối Bối, đúng là khó mà quen ngay được.】
【Kế hoạch mở sở thú của công chúa Bối Bối đã bị bóp chết từ trong trứng nước, đây là muốn bê nguyên mô hình sân vườn của Anh chàng buông xuôi về nhà đây mà.】
【Tôi cá là không quá vài ngày nữa, khu vườn bên ngoài sẽ bị xới lên trồng rau cho xem.】
【……】
"Bối Bối, rót cho mẹ cốc nước mang ra đây."
Tiền Hồng Lợi đặt điện thoại xuống, chỉ tay về phía bếp.
"Mẹ không có tay à? Con không rót đâu!"
Bối Bối bĩu môi, không ngờ bố mẹ vốn luôn chiều chuộng nay lại hùa vào mắng mình, trong lòng cô bé vô cùng ấm ức.
"Rót cốc nước thì làm sao, Đồng Đồng toàn tự giác mang nước đến cho bố mẹ đấy thôi."
Tiền Hồng Lợi cũng nhíu mày, không ngờ con gái mình lại khó sai bảo đến thế.
"Thôi được rồi, trật tự một chút đi, con ở nhà người khác cũng ồn ào thế này à?"
Kim Phú Xuyên cố nặn ra một nụ cười, hắn vẫn khá là chiều chuộng Bối Bối.
"Chú Lâm còn ồn ào hơn con ấy chứ, chú ấy có bao giờ quản con đâu!"
Bối Bối hừ một tiếng: "Bố xấu xa! Mẹ lười biếng! Con không thèm chơi với hai người nữa!"
"Con ăn nói với bố mẹ kiểu gì thế hả?!"
Kim Phú Xuyên sa sầm mặt, tức giận nhìn Bối Bối.
Đúng lúc này.
Bà nội từ phía sau Bối Bối đi ra: "Hai đứa mắng con bé làm gì? Để mẹ đi rót nước cho!"
"Ấy! Mẹ, không cần đâu ạ, con tự đi rót!"
Tiền Hồng Lợi vội vàng đứng dậy, tự đi đun nước.
"Hừ!"
Bối Bối thấy có bà nội chống lưng, lập tức chạy bình bịch lên lầu.
Kim Phú Xuyên nghe tiếng động trên lầu, rít sâu một hơi thuốc, rồi cầm gạt tàn đi vào thư phòng.
【Kim lão bản: Ngày đầu tiên nhớ Đồng Đồng~】
【Sai bảo Đồng Đồng thì còn được, chứ công chúa Bối Bối mà cũng đòi sai bảo à? Tự giác đi mà rót nước đi.】
【Bầu không khí bỗng chốc im lặng... Sự đối lập này quá rõ rệt rồi, Đồng Đồng ở đây thì ngoan ngoãn như cô Tấm, Bối Bối về nhà một cái là thành hỗn thế ma vương ngay!】
【"Chú Lâm còn ồn ào hơn con", câu này làm tôi buồn cười chết mất, tôi làm chứng đúng là như vậy thật!】
【"Bố xấu xa, mẹ lười biếng" —— Công chúa Bối Bối đúc kết chuẩn xác thực trạng gia đình ghê!】
【……】
Đại sảnh phát sóng.
"Tục ngữ có câu 'xa nhau một chút lại càng thấy nhớ', những đứa trẻ sau khi trải nghiệm môi trường sống khác nhau, lúc trở về nhà mình sẽ cư xử như thế nào đây?"
"Bối Bối ở trong thôn còn biết cho gà, cho chó ăn, sao bây giờ đến việc rót cho mẹ cốc nước cũng không chịu làm nhỉ?"Người dẫn chương trình chỉ tay về phía màn hình lớn, trên đó đang chiếu lại cảnh Bối Bối cho chó ăn, lùa ngỗng, bắt lợn.
"Đây chính là kết quả của cách giáo dục kiểu nuôi thả đấy, làm việc hoàn toàn dựa vào cảm giác mới lạ và áp lực bên ngoài, chứ căn bản chưa hề hình thành được thói quen tốt thực sự."
Nghiêm Lệ Minh hừ một tiếng: "Hết thấy mới lạ là cũng bỏ bê không thèm làm nữa ngay!"
"No No No, là do thiếu đi những phản hồi tích cực đấy! Ở trong thôn, Bối Bối làm việc thấy vui vẻ, có cảm giác thành tựu! Lâm Nhàn đã mang lại giá trị cảm xúc rất lớn cho con bé!"
"Về đến nhà, nghe cái giọng điệu sai bảo như lẽ đương nhiên của Bối mẹ, con bé không thèm nghe lời cũng phải thôi."
Giang Kỳ Kỳ nhún vai, bản thân cô cũng chẳng thích cách làm này của Bối mẹ.
"Môi trường có sức ảnh hưởng rất lớn! Ở trong thôn, Bối Bối là người ngoài, nhưng về đến nhà, con bé lại trở thành 'trung tâm quyền lực'. Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát, nên đương nhiên sẽ sinh ra tâm lý coi mình là nhất!"
Lý Mẫn Nhu mỉm cười đúc kết: "Uy quyền của cha mẹ chưa được thiết lập vững chắc, con bé tất nhiên sẽ hiện nguyên hình thôi!"
"Tính tự giác của trẻ con vốn kém, cần cha mẹ uốn nắn vào khuôn khổ. Hiếu thảo với cha mẹ, nghe lời dạy bảo mới là những việc một đứa trẻ nên làm!"
Nghiêm Lệ Minh lắc đầu, vẫn giữ khư khư quan điểm cố hữu của mình.
"Trẻ con đúng là chưa hiểu chuyện, nhưng ông cũng không thể coi chúng như cái máy được, trò chuyện bình đẳng mới là phương pháp đúng đắn."
Giang Kỳ Kỳ lại lên tiếng tranh luận: "Nếu Bối mẹ nhẹ nhàng bảo ban, chưa chắc Bối Bối đã không chịu đi rót nước."
【Ở trong thôn là trải nghiệm cuộc sống, về nhà là trở lại bản chất thật! Bối Bối chẳng có gì sai cả!】
【Cô Lý nói chuẩn đấy, ở nhà không có cảm giác bị áp bức, lại chẳng có động lực tự thân, ai mà thèm đi rót nước chứ!】
【Nói cho cùng, vẫn là anh chàng buông xuôi biết dỗ trẻ con nhất, ân uy song hành, mà cũng là thật tâm chơi đùa cùng tụi nhỏ nữa.】
【Phạt là phải phạt ngay và luôn. Ở chỗ Lâm Nhàn, không làm việc là nhịn cơm ngay tắp lự, còn ở nhà không làm thì cũng chẳng ai làm gì được con bé.】
【……】



